10+ Mở bài Người lái đò sông đà hay cảm xúc nhất 2026

Tháng 2 25, 2026
8 lượt xem

Mở bài 1

Trong nền văn học Việt Nam hiện đại, có những tác phẩm không chỉ tái hiện vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn tôn vinh vẻ đẹp của con người lao động giữa thử thách khắc nghiệt của cuộc sống, và “Người lái đò sông Đà” của Nguyễn Tuân là một áng văn như thế.

Qua ngòi bút tài hoa và uyên bác, nhà văn đã khắc họa hình ảnh con sông Đà vừa hung bạo, dữ dội vừa trữ tình, thơ mộng, đồng thời làm nổi bật chân dung người lái đò với bản lĩnh kiên cường, trí tuệ sắc sảo và tâm hồn nghệ sĩ giữa thiên nhiên Tây Bắc hùng vĩ.

Tác phẩm không chỉ là bản anh hùng ca về con người chinh phục thiên nhiên mà còn là minh chứng cho phong cách nghệ thuật độc đáo của Nguyễn Tuân, khi ông luôn tìm kiếm và phát hiện “chất vàng mười” trong lao động và cuộc sống bình dị.

Mở bài 2

Thiên nhiên Tây Bắc từ lâu đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận trong văn học Việt Nam, nơi núi rừng hùng vĩ và những dòng sông dữ dội hòa quyện vào nhau tạo nên bức tranh vừa hoang sơ vừa tráng lệ.

Trong dòng chảy ấy, Nguyễn Tuân đã để lại dấu ấn sâu đậm qua tùy bút “Người lái đò sông Đà”, tác phẩm không chỉ khắc họa vẻ đẹp đa diện của con sông Đà mà còn tôn vinh hình ảnh người lao động bình dị nhưng mang tầm vóc anh hùng giữa thiên nhiên khắc nghiệt.

Mở bài 3: Trực tiếp, rõ ý

“Người lái đò sông Đà” là một trong những tùy bút tiêu biểu nhất của Nguyễn Tuân sau Cách mạng tháng Tám, thể hiện rõ phong cách tài hoa, uyên bác và đầy cá tính của ông.

Qua tác phẩm, nhà văn đã dựng lên hình ảnh con sông Đà vừa hung bạo vừa trữ tình, đồng thời làm nổi bật chân dung người lái đò với bản lĩnh, trí tuệ và vẻ đẹp nghệ sĩ trong lao động.

Mở bài 4: Nhấn mạnh vẻ đẹp con người

Nếu trước Cách mạng, Nguyễn Tuân đi tìm cái đẹp trong những con người tài hoa một thời vang bóng, thì sau Cách mạng, ông lại say mê khám phá vẻ đẹp của người lao động bình dị trong cuộc sống mới.

Tùy bút “Người lái đò sông Đà” chính là minh chứng tiêu biểu cho sự chuyển mình ấy, khi hình ảnh ông lái đò hiện lên như một người nghệ sĩ trên mặt trận sông nước, dũng cảm và tài hoa giữa những trùng vi thác dữ.

Mở bài 5: Đậm chất học sinh giỏi

Nguyễn Tuân là nhà văn suốt đời đi tìm cái đẹp và tôn thờ cái đẹp, và mỗi trang văn của ông đều là kết tinh của sự tài hoa, uyên bác và cá tính độc đáo.

Trong “Người lái đò sông Đà”, ông không chỉ vẽ nên bức tranh thiên nhiên Tây Bắc hùng vĩ với con sông Đà dữ dội và thơ mộng, mà còn khắc họa thành công hình tượng người lái đò như một biểu tượng của trí tuệ, bản lĩnh và chất nghệ sĩ trong lao động.

Mở bài 6: Nhấn mạnh hình tượng sông Đà

Giữa đại ngàn Tây Bắc, sông Đà hiện lên như một sinh thể sống động với hai gương mặt đối lập: một bên hung bạo, dữ dội như muốn nuốt chửng con người, một bên lại trữ tình, thơ mộng như một dải lụa mềm giữa núi rừng.

Chính trên dòng sông đầy thử thách ấy, Nguyễn Tuân đã xây dựng nên hình tượng người lái đò – con người lao động bình dị nhưng mang vẻ đẹp anh hùng và tài hoa, làm nên linh hồn cho toàn bộ tác phẩm “Người lái đò sông Đà”.

Mở bài 7: Nhấn mạnh phong cách Nguyễn Tuân

Trong nền văn học Việt Nam hiện đại, Nguyễn Tuân được xem là nhà văn của chủ nghĩa xê dịch và của cái đẹp, người suốt đời đi tìm “chất vàng mười đã qua thử lửa” trong con người và thiên nhiên đất nước.

Sau Cách mạng tháng Tám, ngòi bút ấy không còn hướng về những vang bóng một thời mà chuyển mình mạnh mẽ để khám phá vẻ đẹp của Tổ quốc và con người lao động trong thời đại mới, và “Người lái đò sông Đà” chính là minh chứng rực rỡ cho hành trình nghệ thuật ấy.

Qua tác phẩm, nhà văn đã khắc họa thành công hình ảnh con sông Đà vừa hung bạo, dữ dội vừa trữ tình, thơ mộng, đồng thời tôn vinh người lái đò như một anh hùng bình dị mang vẻ đẹp trí tuệ và tài hoa giữa thiên nhiên khắc nghiệt.

Mở bài 8: Gián tiếp bằng triết lý về thiên nhiên và con người

Thiên nhiên luôn là phép thử khắc nghiệt nhưng cũng là bệ phóng vĩ đại để con người khẳng định bản lĩnh và vẻ đẹp của mình, bởi trong sự đối đầu giữa con người và tự nhiên, những phẩm chất cao quý nhất thường được bộc lộ rõ ràng nhất.

Với “Người lái đò sông Đà”, Nguyễn Tuân đã dựng nên một bức tranh thiên nhiên Tây Bắc hùng vĩ và dữ dội, nơi con sông Đà hiện lên như một kẻ thù đầy thách thức, để từ đó làm nổi bật hình tượng người lái đò – con người lao động bình dị nhưng mang tầm vóc anh hùng và phong thái nghệ sĩ.

Tác phẩm không chỉ là bản anh hùng ca về cuộc chinh phục sông nước, mà còn là bản hòa ca ngợi ca con người trong hành trình làm chủ thiên nhiên và làm chủ chính mình.

Mở bài 9: Nhấn mạnh vẻ đẹp đối lập của sông Đà

Có những dòng sông chảy qua trang văn như một phông nền tĩnh lặng, nhưng cũng có những dòng sông trở thành nhân vật trung tâm, mang linh hồn và cá tính riêng biệt, và sông Đà trong tùy bút của Nguyễn Tuân chính là một hình tượng như thế.

Vừa dữ dội, hung bạo như một con thủy quái nơi đại ngàn, vừa dịu dàng, trữ tình như mái tóc người thiếu nữ Tây Bắc, con sông ấy đã được nhà văn khắc họa bằng ngôn ngữ tài hoa và trí tưởng tượng phong phú.

Giữa bức tranh thiên nhiên ấy, hình ảnh người lái đò hiện lên như một điểm sáng rực rỡ, tượng trưng cho bản lĩnh, trí tuệ và vẻ đẹp nghệ sĩ của người lao động trong thời đại mới.

Mở bài 10: Nhấn mạnh giá trị tư tưởng sau Cách mạng

Sau Cách mạng tháng Tám, văn học Việt Nam bước vào một chặng đường mới khi cái đẹp không còn chỉ nằm ở những con người tài tử một thời vang bóng, mà được tìm thấy trong chính cuộc sống lao động bình dị của nhân dân.

Nguyễn Tuân, với phong cách độc đáo và vốn hiểu biết sâu rộng, đã hòa mình vào dòng chảy ấy bằng việc khám phá vẻ đẹp của thiên nhiên Tây Bắc và tôn vinh người lao động qua tác phẩm “Người lái đò sông Đà”.

Ở đó, con sông Đà trở thành biểu tượng của thiên nhiên hùng vĩ và dữ dội, còn người lái đò trở thành hình ảnh tiêu biểu cho con người mới – dũng cảm, trí tuệ và đầy chất nghệ sĩ trong công việc thường ngày.

Mở bài 11: Đậm chất phân tích nghệ thuật

“Người lái đò sông Đà” không chỉ là một tùy bút đặc sắc mà còn là đỉnh cao nghệ thuật thể hiện phong cách Nguyễn Tuân sau Cách mạng, nơi hội tụ sự uyên bác, tài hoa và khả năng liên tưởng phong phú hiếm có.

Trong tác phẩm, con sông Đà được miêu tả như một sinh thể sống động với hai diện mạo đối lập, vừa là thử thách khắc nghiệt, vừa là nguồn cảm hứng thẩm mỹ, còn người lái đò được xây dựng như một nghệ sĩ trên mặt trận sông nước, chiến đấu bằng trí tuệ và kinh nghiệm để làm chủ thiên nhiên.

Chính sự kết hợp hài hòa giữa vẻ đẹp hùng vĩ của thiên nhiên và vẻ đẹp anh hùng của con người đã làm nên giá trị bền vững cho tác phẩm trong dòng chảy văn học hiện đại Việt Nam.