Mở bài
Tôi là Thu, con gái của một người lính đã dành cả tuổi trẻ của mình cho những năm tháng chiến tranh khốc liệt, và ký ức về ba tôi luôn gắn liền với câu chuyện chiếc lược ngà – một kỷ vật nhỏ bé nhưng chứa đựng tình yêu thương vô bờ và cả nỗi đau không gì bù đắp nổi.
Mỗi lần nhớ lại những ngày ba trở về rồi lại ra đi mãi mãi, trái tim tôi vẫn nhói lên như có ai bóp chặt, bởi tôi hiểu rằng mình đã có một tiếng gọi “ba” quá muộn và một cuộc đoàn tụ quá ngắn ngủi.
Thân bài
Tuổi thơ tôi trong những năm tháng không có ba
Từ khi còn rất nhỏ, tôi đã lớn lên trong sự thiếu vắng bóng dáng của người cha, bởi ba phải đi chiến đấu khi tôi còn chưa kịp biết mặt ông, để lại mẹ con tôi trong căn nhà nhỏ nơi quê nghèo giữa thời chiến.
Tám năm trời, tôi chỉ biết ba qua một tấm ảnh cũ mà mẹ vẫn nâng niu giữ gìn, và trong trí tưởng tượng non nớt của mình, tôi luôn tin rằng ba sẽ có gương mặt giống hệt người đàn ông trong bức ảnh ấy – hiền lành, không sẹo, không dấu tích của bom đạn.
Chính vì thế mà khi ba trở về sau bao năm xa cách, với một vết thẹo dài trên má do chiến tranh để lại, tôi đã không thể nhận ra ông, và trong suy nghĩ trẻ con của mình, tôi tin rằng người đàn ông ấy không phải là ba tôi.
Sự bướng bỉnh khiến tôi day dứt suốt đời

Dù ba cố gắng gần gũi, gọi tôi bằng giọng nói trầm ấm và ánh mắt chan chứa yêu thương, tôi vẫn lạnh lùng quay mặt đi, nhất quyết không chịu gọi một tiếng “ba”, như thể chỉ cần tôi không thừa nhận thì sự thật ấy sẽ không tồn tại.
Tôi còn hất tung miếng trứng cá mà ba gắp cho trong bữa cơm, một hành động vô tình nhưng đã làm tổn thương sâu sắc trái tim người cha vừa trở về sau bao năm mong nhớ con, để rồi trong khoảnh khắc nóng giận, ba đã lỡ đánh tôi một cái tát.
Tôi chạy sang nhà bà ngoại trong nước mắt tủi hờn, nhưng khi nghe bà kể về vết thẹo trên mặt ba là do chiến tranh gây ra, rằng đó là dấu tích của sự hy sinh và gian khổ, lòng tôi bỗng thắt lại bởi sự ân hận và xót xa không thể gọi thành lời.
Tiếng gọi “ba” muộn màng và cuộc chia tay ngắn ngủi
Sáng hôm sau, khi nghe tiếng ba chào mọi người để lên đường trở lại chiến khu, tôi bỗng thấy trong lòng mình dâng lên một nỗi sợ hãi mãnh liệt rằng nếu không nói ra lúc này, có thể tôi sẽ không bao giờ còn cơ hội được gọi ông một tiếng “ba” nữa.
Tôi chạy thật nhanh, ôm chầm lấy ông và bật khóc nức nở, tiếng “ba” đầu tiên vang lên nghẹn ngào như vỡ òa sau bao ngày cố chấp, khiến cả tôi và ba đều run rẩy trong niềm xúc động tột cùng.
Ba ôm tôi thật chặt, bàn tay ông vuốt nhẹ mái tóc tôi như muốn ghi nhớ từng khoảnh khắc quý giá ấy, còn tôi thì chỉ biết khóc trong vòng tay ấm áp mà mình đã từng từ chối suốt mấy ngày qua.
Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng tình cha con thiêng liêng đến nhường nào, và tôi ước gì thời gian có thể ngừng lại để tôi được ở bên ba lâu hơn, được nghe ông gọi thêm một lần nữa.
Chiếc lược ngà – kết tinh của tình yêu thương
Trong phút bịn rịn chia tay, tôi nũng nịu dặn ba mua cho mình một chiếc lược ngà khi ông trở về, bởi với tôi khi ấy, chiếc lược chỉ đơn giản là món quà nhỏ bé của một đứa con gái muốn được ba chiều chuộng.
Thế nhưng ở chiến khu, giữa những ngày thiếu thốn và bom đạn, ba tôi đã tự tay tìm một khúc ngà voi và tỉ mỉ cưa, gọt, mài từng chiếc răng lược bằng tất cả nỗi nhớ con da diết, như thể mỗi đường mài là một lần ông gửi gắm tình yêu thương vào đó.
Trên thân lược, ba còn khắc dòng chữ: “Yêu nhớ tặng Thu, con của ba”, những con chữ giản dị mà chứa đựng biết bao cảm xúc, biết bao khát khao được trở về và được nhìn thấy tôi lớn lên từng ngày.
Chiếc lược ấy không chỉ là món quà, mà là tất cả tình cảm của người cha gửi gắm cho đứa con gái bé nhỏ nơi quê nhà.
Nỗi mất mát không thể nào bù đắp
Thế nhưng chiến tranh quá tàn khốc, và trước khi kịp trở về trao tận tay tôi chiếc lược ngà ấy, ba tôi đã ngã xuống nơi chiến trường, mang theo ước mơ được gặp lại con thêm một lần nữa.
Chiếc lược được một người đồng đội của ba trao lại cho tôi trong niềm xúc động nghẹn ngào, và khi cầm kỷ vật ấy trên tay, tôi run rẩy chạm vào từng chiếc răng lược mịn màng như thể đang chạm vào chính bàn tay ba ngày nào.
Nước mắt tôi rơi xuống lặng lẽ, bởi tôi hiểu rằng từ nay tiếng gọi “ba” sẽ chỉ còn vang lên trong ký ức, và vòng tay ấm áp ấy sẽ không bao giờ còn trở lại.
Kết bài
Giờ đây, mỗi khi nhìn chiếc lược ngà đã ngả màu theo năm tháng, tôi lại nhớ về ánh mắt hiền từ của ba, nhớ về buổi sáng chia tay đầy nước mắt và tiếng gọi “ba” muộn màng mà tôi đã cất lên trong nỗi ân hận khôn nguôi.
Chiếc lược ấy không chỉ là một kỷ vật, mà còn là biểu tượng của tình phụ tử thiêng liêng, là minh chứng cho sự hy sinh cao cả của người lính trong chiến tranh và là phần ký ức tôi sẽ mang theo suốt cuộc đời như một điều không bao giờ được phép lãng quên.
